Chương 2 truyện tiên hiệp huyền huyễn “Nghịch thiên tà thần”

Posted by on March 12, 2021


Nghịch Thiên Tà Thần tác giả Tinh Hỏa Dẫn Lực

Chương 2: không thể Kiềm Lòng

Team: Vạn Yên Chi Sào.

Bạn đang đọc truyện online

lúc này, trên thân hắn mặc áo cưới mà hồng, ở trong phòng treo đầy những tấm vải đỏ có in chữ “Hỷ”. Ban đêm qua, gia gia của hắn Tiêu Liệt cùng tiểu cô Tiêu Linh Tịch tự tay bố trí. Nơi này thông thường là phòng ở của hắn, bây chừ biến thành phòng tân hôn.

bây giờ cửa vào bị bán ra, một thân Ảnh nhẹ dịu nôn nóng đi vào. Tiêu Triệt lập tức vùng dậy, mỉm cười hô:

– Tiểu cô, là gia gia trở lại sao?

Tiêu Linh Tịch kết hôn âm dương là phụ nữ giữa của Tiêu Liệt, tuy rằng là tiểu cô của Tiêu Triệt, nhưng trong năm này chỉ vừa mới hơn 15 tuổi, so Tiêu Triệt còn bé nhiều hơn một tuổi. Niên kỉ tuy nhỏ, nhưng đã xinh đẹp động lòng người, Huyền Lực đã bước vào Sơ Huyền kỳ lục cấp, tuy rằng không thể đối chiếu với Hạ Khuynh Nguyệt, nhưng cũng tương đồng không khác hoàn toàn nhiều lắm, ở Tiêu môn thật sự được coi trọng.

– Ha ha, Triệt nhi, ngươi tỉnh rồi a.

Một âm thanh ôn hòa truyền đến, Tiêu Liệt lừ đừ đi vào, nhìn xuống giường, sắc mặt cũng không khác gì Tiêu Triệt, nhất thời thần sắc hắn nới lỏng vài phần. Hai người ở phía sau hắn, một là kẻ trông nom nơi ở của hắn, quản gia Tiêu Hồng, một người còn lại là đệ nhất y sư của Lưu Vân thành mà mỗi cá nhân đều biết — Tư Đồ Doãn.

– Tỉnh là xuất sắc rồi, sắc mặt nhìn qua cũng không có gì bất thường, nhưng mà vẫn phải để Tư Đồ Đại Sư kiểm tra cho ngươi một chút, từ bây giờ là ngày ngươi thành hôn, không thể xảy ra nửa điểm sai trái nào. Tư Đồ Đại Sư, làm phiền.

Tiêu Liệt vừa nói, thân thể vừa tránh ra. Đọc thêm truyện ngôn tình 

Tư Đồ Doãn vẫn xách hòm thuốc ở trong tay đặt lên bàn, ngồi đối diện Tiêu Triệt, ngón tay điểm lên bên trên mạch đập Tiêu Triệt, trong tích tắc, hắn liền lấy tay ra.

– Tư Đồ Đại Sư, tình huống thân thể Tiểu Triệt như thế nào? Có nghiêm trọng hay không?

Tiêu Linh Tịch cuống quýt lên tiếng hỏi, sắc mặt băn khoăn lo lắng khẩn trương không cần nói cũng có thể hiểu.

ánh mắt Tiêu Liệt nhìn Tư Đồ Doãn, tuy rằng không nói gì, nhưng vẻ mặt đồng dạng có một tia ngưng trọng… Hắn làm sao không phân biệt đc, trước đó Tiêu Triệt bỗng nhiên hôn mê nhất định không bình thường.

Tư Đồ Doãn lờ đờ vùng dậy, thoải mái và tự nhiên 1 cách nhẹ nhàng:

– Tiêu trưởng lão không phải bận tâm lắng, trường hợp thân thể lệnh tôn chất lượng cao, đừng nói là bệnh nặng, trong cả bệnh vặt cũng không có. Lúc trước hôn mê, chắc rằng là do tâm tình pham nhan tu tien 2 trên mức cần thiết kích động khiến cho khí huyết xông lên não, nói Tóm lại, từ bây giờ lệnh tôn kết hôn với thiên kim của Hạ gia, đệ nhất mĩ nữ của Lưu Vân thành họ a a.

Tuy rằng Tư Đồ Doãn cực lực che giấu, nhưng trong khẩu ca vẫn chính là để lòi ra một chút ý vị tiếc hận. Thiên chi kiêu nữ gả cho một tên không ra gì, một phế vật không tồn tại tiền đồ, thật sự làm cho những người ta không thể chấp nhận được.

– Vậy là xuất sắc rồi.

Tiêu Liệt thở phào nhẹ nhõm, chấp nhận nói:

– Tư Đồ Đại Sư thật vất vả, sáng sớm đã bị ta kéo đến, lão Hồng, đưa Tư Đồ Đại Sư đến phòng tiếp khách nghỉ ngơi.

– Không cần.

Tư Đồ Doãn khoát tay chặn đứng, nhấc lấy hòm thuốc:

– Nếu lệnh tôn không tồn tại việc gì, ta cũng không cần đánh dấu, chúc mừng Tiêu trưởng lão. Cưới được cháu dâu ưu tú nhất Lưu Vân thành, chưa biết là có bao nhiêu người cực kì ái mộ, ha ha, cáo từ.

– Đại sư nhất định phải tới uống chén rượu mừng. Lão Hồng, tiễn Tư Đồ Đại Sư một đoạn.

Đọc thêm truyện boss hung dữ ông xã kết hôn đi

– Triệt nhi, thân thể của ngươi thật sự không tồn tại việc gì? Có xúc cảm nơi nào dị kì hay không?

Tư Đồ Doãn vừa rời đi, Tiêu Liệt liền nhíu mày, vẫn không yên lòng hỏi. Lúc trước Tiêu Triệt bỗng nhiên té xỉu, nhiệt độ cơ thể đột nhiên giảm, mất hết sinh cơ, chuyện này tuyệt không có chức năng do quá mức kích động mà dẫn đến. Nhưng xem bộ dáng hiện tại của Tiêu Triệt thật sự an toàn vô sự, khiến trong trái tim Tiêu Liệt nhất thời nổi lên nghi vấn.

– Gia gia an tâm, ta thật sự không có việc gì.

Tiêu Triệt thoải mái và dễ chịu đáp. Nhìn thần sắc lo ngại của Tiêu Liệt cùng mái tóc trắng đầy đầu, chóp mũi hắn không hề kìm hãm được chua xót một chút.

Tiêu môn có ngũ đại trưởng lão, Tiêu Liệt tuy chỉ là ngũ trưởng lão nhưng lại là người có Huyền Lực vượt trội nhất Tiêu môn, năm năm ngoái sớm đã tiến vào Linh Huyền Cảnh thập cấp, hiện tại đã đạt tới Linh Huyền Cảnh thập cấp đỉnh phong, chỉ cần có thời cơ, liền có khả năng đột phá Linh Huyền Cảnh, đạt tới Địa Huyền cảnh mà quá nhiều huyền giả tha thiết mơ ước.

Tiêu Liệt trong năm này chỉ mới năm mươi lăm tuổi, lại có thực lực Linh Huyền cảnh đỉnh phong, mà tóc đã trắng xoá đầu. Mỗi lần nhìn đến gia gia một đầu tóc trắng, Tiêu Triệt cảm thấy trong tâm chua xót.

Nguyên Nhân Tiêu Liệt trung niên bạc tóc, toàn bộ Lưu Vân thành đều biết. Đứa con duy nhất của Tiêu Liệt, cũng chính là cha Tiêu Triệt, Tiêu Ưng, năm đó hoàn toàn có thể xưng là đệ nhất thiên tài của Lưu Vân thành, mười bảy tuổi nâng tầm Sơ Huyền cảnh, hai mươi tuổi tới Nhập Huyền cảnh ngũ cấp, hai mươi ba tuổi trực tiếp nâng tầm Nhập Huyền cảnh, đạt mức Chân Huyền cảnh, chấn động tổng thể Lưu Vân thành, biến thành niềm sang chảnh và kiêu sa của Tiêu môn, càng là kiêu ngạo của riêng Tiêu Liệt. Số đông toàn bộ mỗi cá nhân đều cho rằng, Tiêu Ưng là người có tư cách kế thừa chức vị môn chủ của Tiêu môn nhất.

Nhưng không mong muốn, chắc rằng trời ghét người tài, sau khi Tiêu Triệt Ra đời gần một tháng, Tiêu Ưng bỗng nhiên bị ám sát, mà vừa đẹp ở thời điểm trước đó vài ngày, Tiêu Ưng vì cứu cháu gái Hạ gia nên Huyền Lực hao tổn nghiêm trọng, Khi bị ám sát không thể phát huy 50% thực lực lúc thông thường, sau cùng vong mạng. Vợ hắn trong những khi bi thiết tự đoạn tâm mạch tự tử chết theo ông chồng. Chịu một đả kích lớn như vậy, Tiêu Liệt trong một đêm tóc đen hóa bạc, chín tháng sau, Tiêu Linh Tịch được sinh ra, vì cái chết của con trai và con dâu dày vò, bà xã Tiêu Liệt hậm hực mà chết sau khoản thời gian sinh Tiêu Linh Tịch được một tháng.

con trai chết, kế tiếp thê tử cũng lâu hơn rời đi, hoàn toàn có thể thấy được những năm qua Tiêu Liệt sống không bằng chết. Bên dưới mái tóc bạc trắng kia bao phủ một nỗi đau không còn nói thành lời, đau thương, còn tồn tại cả cừu hận.

cho đến bây giờ, Tiêu Liệt vẫn chưa tra được năm đó là ai giết chết Tiêu Ưng.

trong tương lai, hắn liền đặt cục bộ mong muốn lên người Tiêu Triệt… Nhưng Tiêu Triệt trời sinh huyền mạch bị hao tổn, biến thành một tin sét đánh đối với Tiêu Liệt.

tuy vậy, đương đầu với tôn tử không hề có hy vọng này, Tiêu Liệt chưa từng có biểu hiện ra một chút thuyệt vọng cùng oán thù nộ. Trái lại còn âu yếm Tiêu Triệt hơn, gần như là quá cưng chiều. Cũng chính vì Tiêu Liệt nghĩ, trời sinh huyền mạch bị hao tổn đã là ông trời đối với hắn bất công, Tiêu Triệt không bao giờ khiển trách, không thèm chăm chú đến các cười nhạo, Tiêu Liệt đành dùng tình thương, chăm lo để bù đắp. Mấy năm nay, hắn vẫn nghĩ cách search các loại đan dược có tác dụng chữa trị huyền mạch, nhưng huyền mạch tổn hại, y hệt như là bẻ gãy kinh mạch Huyền Lực, đâu có dễ ợt chữa trị như vậy.

có một gia gia như vậy, Tiêu Triệt mặt kệ người khác không thèm để ý đến, thậm chí cười nhạo trong mắt, hắn vẫn cảm giác mình thật sự rất lộc may.

Nhìn Tiêu Liệt tóc trắng rung rung, ánh mắt Tiêu Triệt từ từ trở nên chân thực… Nếu ông trời cho ta một lần cơ hội sống lại, còn khiến ta có được ký ức hai đời, để gia gia nhiều thêm vài phần vui mắt, ta vẫn muốn sống oanh oanh liệt liệt! Huyền mạch tổn hại thì sao! Ta là Y Thánh truyền nhân, chỉ việc ta kiếm được phù hợp dược liệu, trong thời gian ba tuần ngắn ngủi, ta có thể đem huyền mạch khôi phục hoàn toàn.

– không có việc gì là tốt rồi.

Xoi thêm truyện đam mỹ sủng

Nhìn bộ dáng của Tiêu Triệt, Tiêu Liệt cuối cùng cũng an tâm, hắn nhìn thoáng qua ánh sáng bên phía ngoài, nói:

– sắp đến giờ rồi, Triệt nhi, ngươi chuẩn bị cho giỏi đi, ta đi bố trí đội ngũ đón dâu một chút… Đúng rồi, ngươi cưỡi ngựa đi, hay là… Ngồi kiệu?

Nếu là Tiêu Triệt ngày hôm qua, đương nhiên sẽ trả lời “Ngồi kiệu”. Tuy Hắn là cháu của trưởng lão, nhưng trừ thân phận này, nói theo cách khác là không có gì đặc biệt quan trọng, chênh lệch so với Hạ Khuynh Nguyệt cách biệt một trời một vực. Trên đường đón dâu, không thể nghi ngại sẽ lọt vào không ít chỉ trỏ, thừa nhận rất nhiều ghen tị trào phúng tiếc hận, nếu như lộ mặt ra bên ngoài, cảm giác như vậy hoàn toàn có thể nghĩ được. Nhưng Tiêu Triệt từ bây giờ lại mỉm cười:

– tất nhiên là cưỡi ngựa! Gia gia yên tâm, Hạ Khuynh Nguyệt tuy cao quý, như từ rất lâu đã xác định là con dâu Tiêu gia, ta sẽ quang minh chính đại, đường đường chính chính đem nàng cưới về, tuyệt không làm mất mặt gia gia.

Thần tình Tiêu Liệt nhất thời bị đông lại, tựa hồ không nghĩ tới Tiêu Triệt sẽ nói ra lời như thế, phía trên mặt Tiêu Liệt lộ ra niềm vui ôn hòa, khẽ gật đầu:

– tốt.

Một chữ ngắn ngủi đc thốt ra, lộ ra bộ dáng vui miệng đã lâu không tồn tại được. Tiêu Liệt nhẹ nhàng cất bước chạy ra khỏi phòng.

Tiêu Liệt vừa tránh ra, Tiêu Linh Tịch lập tức xông tới trước mặt Tiêu Triệt, cánh môi loan kiều, ánh mắt bên phía trong đưa theo một chút mất hứng:

– Hóa ra ngươi kích động ngất xỉu đi, làm hại ta lo lắng kinh hoảng lâu như thế. Ngươi ví dụ chưa từng chạm chán Hạ Khuynh Nguyệt, cứ như thế mà yêu thích!… Cũng đúng a, nàng ta là đệ nhất đại mỹ nữ Lưu Vân thành mà, hừ!

Tiêu Triệt nôn nóng vẫy tay:

– Làm sao có thể! Hạ Khuynh Nguyệt tuy rằng rất xinh đẹp, nhưng tiểu cô đối với nàng ta còn xinh đẹp hơn nhiều! Nếu như ta chính vì nàng mà té xỉu, từng ngày tiểu cô đều ở bên cạnh, đời này của ta không biết đã chết giả đi bao nhiêu lần.

– Hi…

Tiêu Linh Tịch phấn khởi, sắc mặt suy sụp nhất thời đã mất tích, an nhiên mà cười:

– Đã biết ngươi sẽ nói loại lời này để khiến cho ta vui mừng. Bất quá, tiểu Triệt chính vì lập tức muốn cưới nàng ta mà kích động té xỉu cũng không quan hệ, Hạ Khuynh Nguyệt xinh đẹp như vậy, được công nhận là Lưu Vân thành đệ nhất thiên tài, Hạ gia lại là đệ nhất cự phú ở Lưu Vân thành, chưa biết có bao nhiêu người nằm mơ đều tưởng cưới nàng về làm lão bà. Kết quả vẫn gả cho tiểu Triệt nhà ta.

kể đến đây, phía trên mặt Tiêu Linh Tịch lộ ra thần sắc tự hào, tiếp đó, ánh nhìn của nàng lại dần dần trở nên trống trải, thanh âm nhẹ dịu chậm rãi thốt lên:

– Chỉ là cảm giác thật nhanh… Tiểu Triệt lập tức sẽ thành gia lập thất…

– Đông đông!

Tiếng đập cửa vang lên, ngay tiếp nối ngoài cửa truyền đến âm thanh trầm ổn của lão quản gia Tiêu Hồng:

– Thiếu gia, giờ lành đang đi tới, nên đi tới Hạ gia đón dâu.

– A… Nhanh như vậy?

Tiêu Linh Tịch nhìn thoáng qua Tiêu Triệt đang trang điểm, nhất thời có chút nôn nóng:

– Hồng thúc chờ một lát, lập tức kết thúc ngay.

Nói kết thúc, nàng đang đi vào trước người Tiêu Triệt, đôi bàn tay bước đầu nhanh chóng sửa sang lại áo cưới của hắn:

– ăn mặc quần áo này thật phiền toái, toàn thể rớt lung tung. Ngươi đứng yên không động đậy, lập tức hoàn thành ngay.

Một đôi ngọc thủ non mịn trắng như tuyết bắt đầu nóng vội trung vuốt lên vạt áo hắn, một lần nữa buông lỏng vạt áo… Động tác của nàng tuy trúc trắc, nhưng lại rất chi là nghiêm túc chuyên chú. Tiêu Triệt im thin thít nhìn nàng, góc nhìn dần dần trở nên mơ màng…

bây giờ hắn muốn cưới Hạ Khuynh Nguyệt về nhà, nhưng Hạ Khuynh Nguyệt có chân tâm nguyện ý gả cho hắn hay là không, trong tâm địa hắn hiểu rất rõ ràng. Nếu không phải cha hắn Tiêu Ưng cùng cha Hạ Khuynh Nguyệt Hạ Hoằng Nghĩa năm đó đã ước định, Hạ Khuynh Nguyệt đừng nói là gả cho hắn, trong cả nhìn mặt hắn thôi cô ta cũng không thèm. Bên trên trái đất này người thật sự đối xử xuất sắc với hắn, cũng chỉ có gia gia Tiêu Liệt, cùng tiểu cô trước mắt.

Khi hắn còn nhỏ, Tiêu Linh Tịch một ngày dài như 1 khối da trâu kéo đường dính vào trên người Tiêu Triệt, hắn đi đến chỗ nào, Tiêu Linh Tịch liền theo tới nơi đó, trong tích tắc mà không hề thấy được hắn liền sẽ oa oa khóc lớn. Khi Tiêu Triệt mười tuổi xác nhận huyền mạch bị tổn hại, Tiêu Linh Tịch như trở thành người lớn chỉ trong một đêm, nàng biết huyền mạch tổn hại sẽ sở hữu hậu quả ra làm sao, cũng biết khái niệm thân phận “tiểu cô” của mình, nàng bắt đầu khổ tu Huyền Lực, để có thể bảo hộ đứa cháu chỉ hoàn toàn có thể đứng ở tầng chót Thiên Huyền đại lục.

Đã thông qua hai mươi bốn năm “Mộng Nam Kha” ở Thương Vân đại lục, Tiêu Triệt vô cùng cụ thể cảm giác Tiêu Linh Tịch đối xuất sắc với hắn là trân quý cỡ nào.

Hạ Khuynh Nguyệt tuy rằng lập tức sẽ biến thành vk hắn, nhưng tương tự như mặt trăng chỉ hoàn toàn có thể nhìn mà hoàn toàn không chạm đc.

Nếu lấy đc nữ hài tử như tiểu cô vậy thì quả thật hoàn hảo…

Ý nghĩ không thể khống chế như thế xuất hiện ở bên phía trong đầu óc Tiêu Triệt.

Bộ áo cưới phức hợp rốt cuộc cũng sửa sang lại hoàn tất, Tiêu Linh Tịch hít một hơi, nhón mũi chân, thò tay sửa sang lại tóc rối trên trán Tiêu Triệt. Theo mũi chân nàng nhón lên, gương mặt như hoa như ngọc cùng mặt Tiêu Triệt nhất thời gần trong gang tấc, đôi mắt, còn có vẻ mặt phía bên trong ẩn chứa tâm tình của một cô gái mới có mượt mà cùng yếu đuối, để người đối diện không khỏi sinh ra dục vọng kính yêu che chở.

Thần xui quỷ khiến cho, Tiêu Triệt đầu tự nhiên cúi xuống, môi hắn nhẹ nhàng điểm lên đôi môi hồng phấn của Tiêu Linh Tịch.

Chúc bạn đọc truyện nghịch thiên tà thần vui vẻ




Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *