Đọc truyện tiên hiệp “Nghịch thiên tà thần” – Chương 1

Posted by on March 3, 2021


Nghịch Thiên Tà Thần – Chương 1: Vân Triệt, Tiêu Triệt

Bạn đang đọc truyện online

ý thức Vân Triệt dần dần thức tỉnh.

Sao lại thế này… Chẳng lẽ ta còn chưa chết sao? Rõ ràng là ta đã rơi xuống tuyệt Vân Nhai, làm sao có thể còn sống! Với lại trên người vậy nhưng không có cảm giác đau đớn… Ngay cả cảm giác giận dữ cũng không có? Xảy ra chuyện gì?

Vân Triệt lập tức mở mắt ra, vội vã ngồi bật dậy, bỗng nhận ra mình đang ở trên chiếc giường phệ nhão nhoẹt, phía trên giường là mạn liên màu đỏ thẫm rũ xuống, nhuộm đẫm không khí vui vẻ.

– A! Tiểu Triệt! Ngươi… Ngươi tỉnh rồi!

Một tiếng nói kinh hỉ của thiếu nữ truyền tới bên tai hắn, theo đó, khuôn mặt nhỏ xíu của một nữ hài hình thành trong tầm mắt của hắn.

Đây là một nữ hài nhìn qua chỉ có mười lăm mười sáu tuổi, một thân váy dài màu xanh xao, khuôn mặt non mềm trắng hồng đẹp tươi, cặp môi hồng nhuận sáng tươi căng mọng ướt át, chiếc mũi ngọc thanh tú yêu kiều, một đôi mắt đẹp lộ ra vô cùng hí hửng, giống một đại dương nước trong suốt, thanh triệt trong suốt, làm rung động lòng người. Cả gương mặt đều dịu dàng ôn nhu, cute theo người. Tuổi còn bé nhỏ đã có phong thái như thế, có thể mường tượng sau khi to lên sẽ là xinh đẹp khuynh thành như thế nào.

Nhìn nữ hài gần trong gang tấc này, Vân Triệt nhất thời ngu ngơ một chút, khái quát bật thốt ra theo phiên bản năng:

– Tiểu cô?

Nữ hài nâng cổ tay trắng bóc như tuyết lên, bàn tay ốm như ngọc ấm áp đặt lên trên trán Vân Triệt, vẻ mặt nàng cũng càng thêm thả lỏng một chút, vui vẻ nói:

– Nhiệt độ cơ thể cũng gần như khôi phục lại chung, thật tuyệt quá, vừa rồi thiếu chút nữa bị hù chết. Tiểu Triệt, hiện tại trên người ngươi có chỗ nào không thoải mái không?

đối mặt với con ngươi tràn đầy niềm nở vô bờ của thiếu nữ, Vân Triệt có chút ngây ngốc lắc đầu… Ý thức tổng thể ở trong trạng thái phân li.

– trước tiên ngươi cứ nghỉ ngơi trong chốc lát, ta lập tức đi nói cho gia gia ngươi. Hôm nay chính là ngày đại hỉ của ngươi, ngươi đột nhiên xẻ xỉu, gia gia ngươi thiếu chút nữa phát điên rồi, vừa rồi tự mình đi ra ngoài mời tư Đồ Đại Sư.

thiếu phụ kết hôn âm dương lập cập cũng không nhận ra vẻ mặt khác lại của Vân Triệt, nàng ấn bả vai Vân Triệt làm cho hắn nằm lại trên giường, sau đó cước bộ rời đi nôn nóng.

Cửa bị đóng lại, Vân Triệt lại từ trên giường ngồi dậy lần nữa, thoáng chốc nhì tay ôm chặt lấy đầu mình.

Nơi này là Lưu Vân Thành, một thành nhỏ tuổi nhất ở Phía Đông thuộc Thương Phong Đế Quốc – một trong bảy nước nhà tại Thiên Huyền Đại lục, nhưng hắn, là tôn tử duy nhất của Ngũ Trưởng lão Tiêu Môn tại Lưu Vân Thành — Tiêu Triệt! Năm nay vừa tròn mười sáu tuổi.

Đây là thân phận hiện tại của hắn.

Ký ức của hắn lập tức phu quân lên ký ức tại Thương Vân Đại lục hơn hai mươi năm về trước, khiến hắn liền bừng tỉnh phát âm ra.

Ta là Tiêu Triệt… Vậy ký ức tại Thương Vân Đại lục kia lại là thế nào?

Chẳng lẽ là sau khi chết đi ở Thương Vân Đại lục, chuyển kiếp đến trên khối thân thể này?

Tham khảo thêm thể loại truyện ngôn tình 

Không đúng! Mình rõ ràng chính là Tiêu Triệt! Mọi thứ trong gian phòng này mình đều vô cùng không xa lạ, từ tí hon đến to, toàn bộ ký ức đều rõ ràng, hết thảy mọi thứ đều là tự mình trải qua, hay đối không phải là móc túi ký ức của người khác!

Chẳng lẽ toàn bộ tại Thương Vân Đại lục chỉ với một giấc mộng? Sau khi mình rơi xuống xuất xắc Vân Nhai thì đột tỉnh mộng?

nhưng ký ức tại Thương Vân Đại lục lại cũng cực kỳ rõ ràng… Vậy oán tình thù trong nhì mươi tứ năm kia, làm sao có thể là mộng chứ!

Đây chung cục là chuyện gì xảy ra?

Vân Triệt… Hiện tại hẳn là Tiêu Triệt, sau một lúc lâu hắn bừng tỉnh gọi ra, ánh mắt rút cục nhàn hạ bình tĩnh lại, quyết tâm cũng thủng thẳng rõ ràng.

Lúc này mới là thời gian sáng sớm, bên ngoài trời còn chưa sáng choang. Hôm nay là ngày đại hôn của hắn và Hạ Khuynh Nguyệt, nhị khắc phổ biến trước, hắn bị tiểu cô tấn công thức, thay một thân hỉ phục đỏ thẫm, sau đó uống một chén cháo vì tiểu cô tự tay nấu, tiếp theo, hắn liền cảm giác toàn thân vô lực… Sau đó thì không biết gì cả.

Cho đến bây giờ mới tỉnh lại.

Lúc này, một mùi hương khác truyền tới từ bên môi hắn, Tiêu Triệt khẽ nhếch môi lên, sắc mặt lập tức khẽ biến.

Đây là… Thí Tâm Tán!!

Những năm ở Thương Vân Đại lục kia, có Thiên Độc Châu trong người nên Vân Triệt rõ vạn độc trong thiên hạ như lòng bàn tay, có thể nói trên đời không có loại độc nào mà hắn không biết, vô luận là độc gì, hắn chỉ cần khẽ ngửi một chút thì trong nháy mắt liền có thể phân biệt được tên và cấu thành của loại độc này. Đồng thời, có được Thiên Độc Châu nên hắn bách độc bất xâm, dù độc có ích hại hơn nữa thì cũng không thể gây thương tổn cho hắn.

Thí Tâm Tán, lấy tốt Hồn Thảo và Tử Văn Hải Đường chế thành, sau khi tan trong nước thì vô sắc vô vị, sau hơn vào cơ thể hơn mười giây liền đoạt đi sinh cơ của con người, trực tiếp bị mất mạng, thậm chí trên thi thể sẽ không hình thành bất cứ dấu vết trúng độc nào.

Ánh mắt Tiêu Triệt lập tức âm trầm, trong nháy mắt phát âm ra.

Thì ra là, vừa rồi hắn không phải là hôn mê, hơn nữa sau khi uống chén cháo bị hạ Thí Tâm Tán đã bị độc chết! Chết đi luân hồi chuyển thế, sinh tại Thương Vân Đại lục, sau khi rơi xuống tuyệt Vân Nhai tại Thương Vân Đại lục… Thế mà không ngờ có thể sống lại trên thân thể vừa chết đi ở kiếp trước! Đọc truyện pham nhan tu tien 2

Tuy rằng loại chuyện này nghe vào lên hầu như chính là thiên phương dạ đàm, mà đây là kỹ năng duy nhất Tiêu Triệt có thể nghĩ đến!

Chờ một chút… Nếu nói như vậy, thân giới thiệu tại của bạn cục bộ không có năng lực kháng độc, vì sao vừa tiếp xúc Thí Tâm Tán mà bây chừ lại bình an vô sự?

Một chút cảm giác kì cục truyền đến từ trong lòng bàn tay trái, Tiêu Triệt nâng tay trái mình lên, rõ ràng phát hiện trong lòng bàn tay vậy mà in một ấn ký lục sắc hình tròn.

Hình dạng, màu sắc, to nhỏ của ấn ký này… Rõ ràng là kiểu như y chang Thiên Độc Châu!

Trước khi rơi xuống hay Vân Nhai, trong xuất xắc cảnh hắn trực tiếp nuốt Thiên Độc Châu vào trong bụng, hắn toàn thể không biết làm như vậy sẽ dẫn đến hậu quả gì. Nhưng lúc này, ấn ký trên tay này, Dường như Thiên Độc Châu cũng cùng hắn chuyển kiếp đến đây!

– Thiên Độc Châu…

Ngẩn người nhìn ấn ký rất tương đương Thiên Độc Châu này, Tiêu Triệt theo bản năng thầm đọc một tiếng.

Theo tiếng nói hắn thốt ra, ấn ký lục sắc trong lòng bàn tay đột phóng ra một đoàn quang đem bích lục, trước mắt hắn lập tức hình thành chút hoảng hốt không biết từ đâu đến, đại não có chút choáng váng, khiến hắn theo phiên bản năng nhắm nhì mắt lại, lúc hắn mở béo mắt, quả đât thông thường quanh hắn đã biến đổi lục sắc rộng lớn.

trái đất lục sắc này trống trải một vùng, nhìn không đến giới hạn, thông thường quanh tràn đầy khí tức độc mỏng mảnh thuộc về Thiên Độc Châu, Tiêu Triệt ngơ ngác một hồi lâu mới chung cuộc gọi ra, ý thức của bạn vậy nhưng tiến vào thế giới bên trong Thiên Độc Châu.

Hóa ra bên trong Thiên Độc Châu chi tiết trái đất mênh mang như vậy! Càng không thể hình dung được là mình bất kể hậu quả nhưng nuốt Thiên Độc Châu, thế mà lại khiến Thiên Độc Châu theo mình chuyển kiếp, Hình như còn biến thành một bộ phận trong cơ thể mình!

Nếu có thể đi vào, vậy tất nhiên cũng có thể đi ra.

Tiêu Triệt nhắm mắt lại, ý niệm khẽ động, lập tức nhân loại lục sắc phổ biến quanh cuống quýt giải tán, khiến cho khi mở mắt ra lần nữa, trong tầm mắt đã là gian phòng quen thuộc kia.

Nhìn ấn ký màu xanh nhạt trong lòng bàn tay kia, Tiêu Triệt đủng đỉnh nở niềm vui… Tuy rằng không biết bởi sao sẽ phát sinh sự khó có thể tin như vậy, mà mình chẳng những chết nhưng mà còn sống lại, xem thêm ký ức của nhị đời. Có lẽ, là ông trời bất bình vận mệnh bi thương nhì đời của hắn, vậy nên có lòng từ bi cho hắn lại lấy được cơ hội trọng sinh lần nữa!

Tại Thương Vân Đại lục, Vân Triệt chạm chán phải tình cảnh vô số tiêu biểu cường giả đuổi giết, tuy rằng sau cuối vẫn bị mất mạng, nhưng mà một mình hắn khuấy động sóng gió trong thiên hạ phong vân, là cỡ nào uy phong! Mà thân thể hắn hiện tại lại rất tầm thường… Nói không chút khách khí là cực kì cặn bã boss hung dữ ông xã kết hôn đi

Thiên Huyền Đại lục, Huyền Lực vi tôn. Tuy rằng Tiêu Triệt sinh tại Tiêu Môn, còn là tôn tử của Ngũ Trưởng lão Tiêu Liệt có thực lực mạnh nhất, nhưng hắn đã mười sáu tuổi rồi, Huyền Lực lại vẫn luôn kẹt tại Sơ Huyền Cảnh cấp một, từ bảy tuổi rưỡi hắn khởi đầu tu huyền, tám tuổi tiến vào Sơ Huyền Cảnh cấp một, sau đó suốt tám năm Huyền Lực không văn minh chút nào, tại trong Tiêu Môn chịu hết chế giễu. Sau này Tiêu Liệt mời được Đệ Nhất Y sư Lưu Vân Thành – bốn Đồ Doãn xác minh thân thể cho hắn, nhận thấy câu gợi ý như sét giữa trời quang – không ngờ là hắn trời sinh huyết mạch bị tổn thương, hơn nữa tổn thương cực kì nghiêm trọng, gần như không thể chữa trị. Dưới trạng thái này, cả đời Tiêu Triệt chỉ dừng lại ở Sơ Huyền Cảnh cấp một, mặc cho cố gắng như thế nào, cũng không thể tiến thêm.

Cho dù liều chết tu luyện, cả đời cũng chỉ có thể đạt đến Sơ Huyền Cảnh cấp một. Tại Thiên Huyền Đại lục, người như vậy không thể nghi hoặc chính là sống sót ở tầng dưới đáy, hoàn toàn trở thành một trò cười mập của Tiêu Môn, nếu không phải gia gia Tiêu Liệt của hắn là Đệ Nhất Cường giả tại Tiêu Môn thậm chí trong toàn bộ Lưu Vân Thành tổng cộng không ai nguyện ý liếc nhìn hắn một cái.

Tiêu Môn là một trong ba đại gia tộc tu luyện Huyền Lực tại Lưu Vân Thành, cường giả nhiều vô số kể, mới trẻ kỹ năng hiện ra liên tiếp, ở trong đó có thể nói Tiêu Triệt có cũng được nhưng không có cũng chẳng sao, dù cho ngày nào đó hắn chết thì cũng chẳng mấy người thân mật, mà hôm nay lại có người không tiếc dùng loại kịch độc Thí Tâm Tán không để lại dấu vết ngàn quà khó cầu này giết hắn, tất nhiêntuy nhiên, hiện tại Tiêu Triệt rất rõ ràng nguyên nhân.

bởi vì hôm nay là ngày đại hôn của hắn và Hạ Khuynh Nguyệt.

Hạ Khuynh Nguyệt bằng tuổi hắn, cũng chỉ có mười sáu tuổi. Tuy tuổi còn bé dại như thế nhưng mà nghe nói nàng ta tu luyện Huyền Lực đã đạt tới Sơ Huyền Cảnh cấp mười, sắp bỗng nhiên phá Sơ Huyền để bước vào Nhập Huyền Cảnh. Có thể vào năm mười sáu tuổi sẽ đạt đến cảnh giới đó, nàng ta là người trước tiên của Hạ gia trăm năm qua xuất sắc như vậy, chẳng ai trong mới đồng lứa tại Lưu Vân Thành có thể phân tích với nàng ta. Thậm chí có đồn đãi, nếu nàng tiến cảnh vẫn duy trì liên tiếp như vậy, mấy chục năm sau, Hạ Khuynh Nguyệt có kỹ năng trở thành người đầu tiên của Hạ gia từ trước tới nay bước vào Địa Huyền Cảnh… Thậm chí, xem thêm tài năng đạt tới Thiên Huyền Cảnh – cảnh giới nhưng trong trăm năm chưa bao giờ có ai tại Lưu Vân Thành dám kì vọng xa vời!

Càng mấu chốt hơn nữa, Hạ Khuynh Nguyệt chẳng những có thiên phú kinh người, dung nhan càng sắc nước hương trời, là đệ nhất mỹ nữ được Lưu Vân thành tích nhận. Gần như tổng số các thanh niên tài tuấn có vật trong tay chút tư bản tại Lưu Vân Thành đều hâm mộ, thèm thuồng nàng ta, nếu Hạ gia chọn rể, phỏng chừng người đến cửa đủ để xếp hàng từ Bắc Môn đến Nam Môn của Lưu Vân Thành.

Thiên chi kiêu nữ có thiên phú cùng dung mạo có thể nói là đệ nhất Lưu Vân Thành thế mà phải gả cho phế vật nhất Tiêu gia mới này, hơn nữa ngay cả một chút tiền đồ về sau cũng chẳng có, không biết bao nhiêu người tại Lưu Vân Thành dậm chân đấm ngực, oán thù giận không thôi… Này nhiều loại chính là một đóa hoa sen ngạo thế cắm vào bãi phân trâu mà người khác chẳng thèm liếc nhìn đem một cái!

đương nhiên những người mê luyến Hạ Khuynh Nguyệt rất ghen ghét Tiêu Triệt, đa số đều không cam tâm… Vậy nên có người sử dụng độc giết hắn, hiện tại Tiêu Triệt nghĩ tới toàn bộ không thấy kỳ lạ.

– Quả nhiên hồng nhan họa thủy.

Tiêu Triệt xuống giường đứng lên, khẽ lầm bầm lầu bầu một tiếng. Nhưng nghĩ đến dung mạo khuynh thành của Hạ Khuynh Nguyệt, hắn nhếch miệng nở nụ cười:

– Không ngờ có thể mang được lão bà như vậy, thật sự là khởi đầu không sai.

Đọc full link truyện nghịch thiên tà thần




Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *